Latest Post

28/01/2012

Anh hiểu mà !

|0 nhận xét
Trời Sài Gòn se lạnh, cái lạnh không đủ làm người ta phải run lên nhưng những cơn gió nhè nhẹ, hiu hắt lại làm lòng người buốt giá, cô đơn đến kì lạ, mà có lẽ chỉ như thế với những ai đang lang thang, trốn tránh, và đặc biệt là với em... trời Sài Gòn sao băng giá và lạnh lùng quá, anh có hiểu không ?
C
hiều nay, em ra đường mà không biết mình sẽ đi đâu và làm gì, chỉ đơn giản là đi thế thôi. Em lang thang qua nhiều con phố, đông đúc, chật hẹp, để rồi em chỉ muốn đựơc thoát ra, vứt bỏ đi tất cả, vứt cả con tim mình đang rên lên từng tiếng đau đớn, khó nhọc. Em dừng lại trước quán cafe quen thuộc như đang cố tìm một gì đó đã mãi thuộc về quá khứ rồi. Em hiểu mình đã không còn có thể tự chủ được bản thân nữa, em đang biến sự việc trở nên tồi tệ hơn, biến em như một người ngốc thật sự không vì lý do gì cả, chỉ đơn giản vì em đã lỡ yêu anh rồi !
Quán cafe trang trí tết một cách sơ sài, chỉ lác đác vài hoa mai giả, có lẽ chủ quán chỉ muốn thông báo cho khách ở đây biết là tết đến rồi, cái tết không có gì là vui vẻ và hạnh phúc như người ta vẫn thường chúc nhau, anh nhỉ ! em cười một mình, cười ngây dại như đứa trẻ con vừa phát hiện một sự kiện lạ, thì ra là tết rồi đấy, thế mà em có hay gì đâu. Em lãng trí mất rồi, giá mà lãng trí thật thì hay biết mấy. Em còn mong mình mất trí luôn cơ nhưng khốn khổ thay em chỉ lãng trí với mọi người xung quanh thôi, còn với anh thì em lại nhớ rõ từng kỉ niệm, những kỉ niệm làm em đau lòng quá ...
Em đang đấu tranh, đang chiến đấu đấy, chỉ là với chính bản thân em, anh ah. Em có bao giờ thù ghét ai đâu, anh biết mà nhưng giờ em lại cực kì thù ghét bản thân mình. Em bắt em phải cười dù là tim em đang khóc đấy. Em bắt em phải vui dù là lòng em đang tan nát. Và em bắt mình phải quên anh đi...chỉ là sao khó quá, anh ơi ... em là đứa trẻ không bao giờ lớn mà đã là trẻ con thì hay đổ thừa anh ha, thế là khi em không thể bắt em làm những điều em muốn, em giận lắm, rồi giận lây cả anh, em hư nhỉ ! bình thường em thông minh lắm đấy, sao lần này em khờ quá, vậy là các nhà tâm lý học nói đúng rồi anh nhỉ, yêu là đau khổ, là khờ dại, thế mà em lại đi chứng minh cái định lý ấy, em đúng là mất trí thật rồi, mà có phải tại em đâu, anh hiểu mà ...
Anh yêu ơi ... anh yêu ah ... em gọi thêm lần nữa nhé, mà em có gọi thêm ngàn lần như thế anh cũng có nghe đâu nhưng em hứa là em chỉ gọi thêm lần này nữa thôi, thật đấy, để không làm anh cảm thấy nặng nề, để em trong anh chỉ còn là cơn gió thoảng vô hình, mà ngày xưa anh đã nói rằng anh cảm nhận được ấm áp dù là mình đi bên nhau lúc nửa đêm thế mà bây giờ anh chẳng thấy em đau. Em luôn giữ lời hứa đúng không anh, khi anh muốn rời bỏ em, em đã để anh đi không níu kéo, không ầm ĩ, em tiễn anh về với người bằng nụ cười đúng như anh mong muốn. Em gọi anh là anh yêu vì ngày xưa anh cũng gọi em là em yêu, sao anh lại như thế nhỉ, em trong anh có là em yêu đâu, anh gọi em là em yêu làm gì chứ, chỉ là thích thôi thì xin anh đừng nói anh yêu em và đừng bắt em phải tin là như thế, giá mà ngày xưa em nói với anh điều này, chắc anh sẽ thôi không nói nữa và biết đâu tim em giờ đây sẽ bình yên. Anh có bao giờ muốn cùng em đi hết cuộc đời này đâu thì cớ gì anh phải gọi em là vợ yêu chứ, anh có bao giờ muốn là bóng mát đời em đâu, thì sao anh lại làm giông bão trái tim em !
Là thế đấy, anh ơi ... khi em không thể quên được anh, em đổ lỗi là tại anh và như thế cũng không làm em quên được anh, chẳng lẽ quên anh khó đến thế sao ? em thật sự không biết phải làm gì, em bối rối, khủng hoảng, em sợ, em lang thang để tìm cách giải thoát, lý trí bảo em cần phải thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn mà ngày xưa em đã nhắm mắt để anh kéo đi một cách mù quáng rồi anh buông em ra, anh muốn em phải tự tìm lối ra cho riêng em, không có anh. Em cần phải tỉnh dậy sau giấc ngủ mê, anh ah !
Em ngước nhìn thánh giá chúa trong nhà thờ, em thấy mình sao nhỏ bé quá, và em muốn học cách chấp nhận theo ý chúa " cho thì hạnh phúc hơn là nhận ". Em trở về phòng thôi, em không bắt mình phải chịu cái lạnh ngoài đường một mình nữa, cô đơn, lạnh lùng quá. Và em cũng không bắt mình phải quên anh nữa, em sẽ không trốn chạy, sẽ không ân hận nữa vì em có lỗi gì đâu hả anh. Vì em cũng như chậu lan tím trước ban công ngày ấy, màu tím tiễn đưa anh, nhành lan tím mỏng manh quá đổi nhưng vẫn cố vươn lên đón từng tia nắng mặt trời và dù ngày mai lan tím có trở nên tàn úa thì hôm nay nó vẫn sống trong thanh cao, thật lòng, hi sinh không hối tiếc. Vì em sẽ sống như xương rồng anh để trên ban công thủa ấy, có lẽ anh đã biết rồi và muốn em như thế. Xương rồng mạnh mẽ, bao dung với thời gian và em sẽ đứng lên sau tình yêu của chúng mình, em sẽ thứ tha như anh chưa từng đến. Thế thôi anh nhé, em chỉ có thể cố gắng đến vậy thôi vì cuối cùng thì em cũng chỉ là một người con gái mong manh, yếu đuối và muốn đi tìm bình yên !
NGUYỄN GIA HUYÊN.@yahoo.com

Chúc em hạnh phúc.

|0 nhận xét

15/12/2011
Một buổi sáng trời trong nắng đẹp,anh cất bước lon ton tìm một góc lãng mạng để thả mình làm thơ,và cũng tìm thấy một nơi mà anh vẫn ngồi mỗi khi nhớ em.

Ôi !! bầu trời thật trong xanh,những tia nắng yếu ớt xuyên qua các khe lá soi rọi xuống bàn tay của anh,anh thấy hồn mình ngây ngất vì chưa bao giờ có dc một buổi sáng như thế,anh muốn cất tiếng ca- hát về bình minh,hát để chào mừng một ngày mới,hát để quên đi cuộc đời khó nhọc..
Nhìn xung quanh thấy mọi người tập thể dục buổi sáng,mỗi người có riêng những động tác khác nhau,chẳng ai giống ai cả..nhưng hình như những động tác đó hòa vào nhau,tạo nên một điệu nhảy rất hay và lạ mắt.Anh ngắm nhìn mà lòng thỏa chí,rồi lại mỉm cười vu vơ với những vần thơ trong đầu.Còn thấy những đôi tình nhân nắm tay nhau tung tăng đón chào ngày mới,một ngày tuyệt đẹp làm cho ai cũng cười dẫu cuộc đời gian khổ..

Khi anh đang nhoẻn miệng khúc khích vì khoái chí,thì bất chợt từ một nơi xa có chiếc xe hoa chạy qua."Chao ôi, một ngày đẹp như thế này mà không tổ chức đám cưới thì uổng cả cuộc đời"và trong giây phút đó anh lại nghĩ về em,anh nhớ em da diếc,nhớ em đến vô bờ bến.. không lời nào tả dc.nhớ đến hình bóng nhỏ,nụ cười dễ thương,những lời ngọt ngào và những lúc giận hờn vô cớ..

Mãi suy nghĩ và nhung nhớ nên trời lên cao lúc nào không hay biết,dạo một dòng xem phong cảnh rồi quay trở về.
Cất bước đi trên con đường ngang qua nhà em thì lạ thay,, "??? tại sao xe hoa này lại ở đây nhỉ,không lẽ trong xóm này có ai mới đám cưới chăng,nếu có thì anh phải biết chứ,và thậm chí anh còn đi dự đám cưới để góp vui với người ta mà."

Mọi thắc mắc cứ xuất hiện trong tâm trí anh,không thể nào và chẳng có ai giải thích dc..

Anh nhìn thấy chú rễ thật đẹp trai,trên tay cầm một đóa hoa rực rỡ,miệng nở những nụ cười tràn đầy hạnh phúc.Bước ung dung đi vào con đường rẽ lối nhà em.
Anh như chết lặng khi nhìn thấy bóng dáng cô dâu,trên tay là đóa hoa,miệng mỉm cười rất tươi,anh như không tin vào mắt mình,cái hình bóng đó chính là em..

Lòng anh cay đắng ,trái tim đau nhói,tâm trí anh điên loạn.anh như không thể..không sao kềm chế dc nước mắt của mình.Anh muốn chạy đến giành lấy em,muốn nói rằng anh yêu em rất nhiều,và muốn nói rằng em đừng vội ra đi.??.nhưng không thể em à,anh không thể làm như vậy dc,anh cố gắng chạy đến nhưng bước chân anh vẫn không nghe lời anh,nó cứ ì ra đó mặc cho anh nghĩ suy thế nào.

Và rồi em đã bước lên chiếc xe hoa đó,trong niềm hạnh phúc như em từng mơ tới,như em từng ao ước có dc một ngày cưới,dc mặc chiếc áo cô dâu,dc uống rượu giao bôi..,và dc sánh đôi cùng chú rể.

"" Anh yêu à,anh có biết em mơ gì không,em mơ được một đám cưới ,em sẽ là cô dâu còn anh là chú rể nhé,chúng mình sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc,yêu thương nhau dến trọn đời nha anh..""

Lệ sầu mặn đắng mi cay
Tim sầu vương vấn chất đầy đau thương
Ngày nào ta mãi yêu đương
Giờ đây cách trở..con đường chia hai.

Thôi anh không thể viết nữa,tạm ngừng ở đây em nhé.Anh không còn thấy đường viết tiếp nữa rồi..

12/01/2012

Mùa Xuân của em

|0 nhận xét

"Mùa xuân nói với anh điều gì, mà sao trông anh vui thế? Tình yêu nói với anh điều gì, mà sao tôi thấy anh bâng khuâng..."


Những lời hát trong bài "Mùa xuân gọi" như nói hộ lòng em . Cảm xúc ngày xuân sau bao năm không có tình yêu Niềm vui khi có anh trong những ngày cuối năm tất bật dọn dẹp. Hai đứa vẫn mải mê trò chyện kể những dự định cho 1 cái tết ấm cúng bên gia đình , em sẽ mua mấy lọ hoa hồng, hoa cúc. Nhà cửa sang năm mới gọn gàng trang hoàng đẹp đẽ. Ngôi nhà được thắp sáng bởi nụ cười ngày sum họp.
Xuân năm nay mọi thứ tươi màu hơn nhưng em vẫn thấy chút buồn trên mi em. biết anh nơi phương xa đang đau đáu niềm vui ngày gặp mặt . nghĩ đến lúc em làm dâu nhà anh đêm 30 tết sẽ không được về cùng ba mẹ và 2 em đón giao thừa nên thấy buồn man mác.
Đừng khóc nhé tự nhủ lòng mình , những ngày xa anh lòng em nhớ lắm chúng ta quá nhiều kỉ niệm để mà nhớ phải không anh ?. Mùa xuân về trên miền bắc , bớt đi cái lặng se lòng của mùa đông cuối năm , mùa xuân cho em nụ cười sáng hồng khuôn mặt. Chút lạnh cuối đi qua rồi chợt tắt. Lạnh một chút thôi để ngồi sát gần nhau.
Mùa xuân nói với anh điều gì?
Mùa xuân chúc mừng anh có thêm nhiều bè bạn trong năm. Mùa xuân chúc mừng anh có thêm nhiều niềm vui mới . Chúc mừng anh có em
Nụ cười trên môi anh làm em thấy lòng mình vui lắm.
Biết nói gì để cảm ơn anh đã đến bên em luôn an ủi động viên em những lúc em buồn nhất, luôn chia xẻ những niềm vui hay công việc với em ,Mùa xuân này em sẽ vui nhất , hạnh phúc nhất .. Những nỗi buồn qua đi để nắng về ấm áp. Xuân về hoa mai hoa đào khoe sắc thắm, trên phố người người tấp nập đông vui.
Mùa xuân nói với anh điều gì?
Mùa xuân thì thầm mộng uyên ương nồng thắm.
Những nỗi buồn rồi sẽ qua để chúng mình đón ngày vui trước mắt. Những cánh én bay về khi mùa xuân đến, xuân trên đất mẹ bao giờ cũng ấm áp tình người. Mùa xuân nói với hai ta rằng: Hạnh phúc ngập tràn nắng ấm trong tim!



05/01/2012

Nhật kí của chúng ta

|5 nhận xét

Thời tiết mùa đông miền Bắc lạnh buốt từng ngón tay khi anh gõ trang web vnthutinh.com. Anh đã may mắn khi có được một người bạn tinh thần tuyệt vời để những đêm cô đơn lạnh lẽo được ngồi trước bàn phím gõ những lời yêu thương tâm sự cùng em.

Giờ này có lẽ em đang viết nhật kí, vẫn những thói quen viết nhật kí một mình để hàng ngày anh mở ra và đọc trong nhịp thở rộn ràng đôi khi đến nghẹn ngào và có lúc tràn trề nước mắt rớt trong tim. Anh cũng có những hạnh phúc riêng của anh, ít nhất là bây giờ anh đang rất thoải mái tâm sự với em mà không sợ em phiền lòng. Em không biết anh nói những gì...

" Sài Gòn-Mộng mơ (Ngày07tháng01năm2011 )
Tối hôm qua mình đã tâm sự với nhau rất nhiều .càng lúc em lại càng hiểu anh hơn. Em cũng không biết có phải là mơ không nữa. Mình quen nhau vào ngày 25 thang 12 năm 2009 (âm lịch) phải không anh? Đó là ngày quan trọng đối với em lúc đó, nhưng chính điều đó em mới nhớ .
Hi, anh nói ấn tượng đầu tiên làm anh thích em là giọng nói ngọt ngào .Còn đối với em đó là sự quan tâm ,và pha lẫn chút lạ lùng của anh như em đã từng nói .
Anh đã nói lúc chúng ta giận nhau hãy nghĩ về câu nói của anh :“Anh cũng không cần điều gì nữa vì không có gì so sánh được với em “. Lúc ấy chúng mình sẽ không giận nhau nữa.
Nhưng em mong mình mãi mãi không bao giờ dùng đến câu này .Vì em không muốn chúng mình phải giân nhau đâu."

Uớc gì những lúc giận nhau chúng mình có thể nhớ lại những câu nói ấy nhỉ? Nhưng sao em không nói? Em bướng bỉnh hay tại anh làm em quá thất vọng? Mọi chuyện trên đời diễn ra không có một kịch bản nào phải không em?

Em yêu, em còn nhớ những dòng nhật kí đầu tiên của chúng mình không? Em đã viết rất nhiều nhưng em đã đọc lại bao nhiêu lần? Anh thì dường như đã thuộc lòng những dòng cảm xúc cứ dạt dào, lúc trầm lúc bổng ấy...
"Ngày 30 tháng 12
Hôm nay anh rất vui vì hôm qua em đã đồng ý “ em sẽ không rẽ đường khác hoặc quay về“. Em có biết rằng điều đó chứng tỏ rằng em đã yêu anh thật rồi đó! Chỉ khi yêu người ta mới dám nói như vậy.
Tối nay đang lẽ ra là em phải làm luận án tốt nghiệp. nhưng em lại từ chối. Nhưng không sao. Dù sao thì em cũng đã hoàn thành tốt bài học ngày hôm qua.
Vậy tối mai em sẽ làm luận án nhỉ? Em có biết rằng qua một ngày với anh là lâu lắm không? Anh chờ đợi rất lâu mới đến tối để sms cho em."
Chính cái đêm định mệnh, đêm giao thừa đó, em nhớ không, anh và em đã trở thành " vợ chồng". Không đăng kí kết hôn, không tổ chức đám cưới, không ai biết, chỉ anh và em cùng những tiếng pháo hoa nổ lốp đốp hàng tiếng đồng hồ mà cả hai chúng mình đều không biết lúc nào thì pháo hoa ngừng nổ. Chỉ có những câu nói yêu thương được truyền cho nhau bằng sóng Viettel. Cũng kể từ đó mà con người anh dường như đã trưởng thành lên rất nhiều. Anh yêu đời, yêu công việc, yêu mọi thứ xung quanh và yêu em nhiều lắm!


"23 têt. hôm nay online không có em nhưng nhìn những dòng nhật ký của em anh cũng thấy đủ ấm áp và vô cùng hạnh phúc.
Có lẽ trên đời này không có cặp tình nhân nào lại viên mãn hạnh phúc như chúng ta. Em biết không, trải qua bao gian nan và sóng gió. Điều kiện cuộc sống lại cách xa nhau. Nhưng chính vì những yếu điểm đó anh lại có rất nhiều niềm vui :
1. Nếu khi quen em, em vẫn chưa có bạn trai, có lẽ anh đã không có một cô em gái dễ thương và tin tưởng như vậy
2. Nếu anh cũng giỏi tiếng anh như em, có lẽ anh đã không có 1 cô giáo nhiệt tình và đáng mến như thế.
3. Nếu em không ở cách xa anh, có lẽ em không cần phải có 1 thầy giáo dạy em biết yêu 1 người đàn ông tuyệt với như anh ( điều này không phải là anh tự nhận, mà là do em đánh giá)
4. Nếu không có 3 điều trên, không biết anh sẽ đi về đầu. Khi nào mới biết rằng mình có 1 gia đình nhỏ bé và tràn ngập yêu thương như vậy.
Em ơi năm mới đã đến rồi. Năm 2011. Đó là năm anh có rất nhiều hy vọng:
- Anh muốn vợ anh sẽ mang niềm vui đến cho gia đình mình. Em sẽ tốt nghiệp và có một công việc ổn định ( nhưng không dc quên nhiệm vụ của 1 người vợ, người mẹ nghe!)
-Anh sẽ thành công trong công việc và sẽ kiếm thêm nhiều money để chi phí cho gia đình trong tương lai.
- Anh sẽ không phải nhìn những cô gái khác những khi vắng vợ. Và như vậy vợ sẽ yêu anh hơn.
- Sau đó chúng mình sẽ tổ chức một đám cưới và cho họ hàng biết rằng, vợ anh là 1 người hạnh phúc nhất trên đời này.
- Anh mong rằng những điều anh mong muốn sẽ thành hiện thực.

Hôm nay là ngày 25 tết. Anh vừa đi tảo mộ, thắp hương cho các cụ. Anh mời các cụ về ăn tết và cầu nguyện cho chúng mình sớm được gặp nhau. Anh muốn được ôm vợ vào lòng và nói với em rằng: ANH YÊU EM, ANH SẼ MÃI LÀ CỦA RIÊNG EM.

28 tết. Em đã giữ lời hứa với anh rồi đó .Em không xinh đâu ,anh không được cho ai xem hết đó .trong đó có mấy tấm em tự chụp .có vài tấm em còn ở trên phòng trọ . anh đừng cười em nha .
Hôm qua anh làm em một phen hú vía .em buồn nhiều lắm anh biết không .Em cứ tưởng hôm nay em sẽ viết những dòng tuyệt vọng lắm .hi.Nhưng giờ em vui lắm .Không biết xem hình vợ xong ,anh có bỏ vợ không nữa .nhưng đó chính là con người thật của em .hi,em phải mua một ít đồ .Mẹ đợi em sẽ la em đó .có lẽ rất lâu em sẽ lên đây nữa.Nếu anh không chê vợ thì anh hãy trang trí lại giúp em nha anh .

28 tết
Hôm nay anh rất vui vì vợ anh không để anh thất vọng về những lời hứa.
Vợ anh rất xinh đẹp. Anh ước gì được gặp em và ôm em vào lòng. Anh sẽ nhìn vào mắt em và nói với em rằng I WANT MARRY YOU. Khi đó em sẽ trả lời anh rằng I WILL BIRTH 2 BABY FOR YOU. Em có biết khi đó anh hạnh phúc như thế nào không? Anh sẽ ngất vào lòng em, anh sẽ khám phá cơ thể em giống như một nhà khảo cổ học. Mà vợ anh trong bề ngoài xinh đẹp như vậy chắc chắn nội thất bên trong sẽ rất tuyệt vời. Lúc đó anh sẽ nhìn thật lâu và chiêm ngưỡng một kiệt tác nghệ thuật vĩ dại.

Mồng 4 tết. Mệt quá. Hum nay mới thư giãn chút. Mấy ngày tết chỉ lo công việc gia đình và họ hàng cũng chiếm hết cả thời gian. Tối qua mới đi chơi nhà bạn được một chút.
Tết năm nay hơi buồn nhưng ôm ấp rất nhiều kỷ niệm, nhiều hy vọng. Mong rằng sẽ được gặp em trong năm nay. Nhớ em nhiều quá!

07-04-11. Vợ yêu thân mến.
Có lẽ rất nhiều người khi bước chân vào gia đình mình ( họ vào trang web của chúng mình), họ sẽ rất bất ngờ vì đọc những dòng nhật ký. Họ không biết tại sao lại có nhiều trạng thái như vậy, lúc thì mặn nồng, ấm áp, hạnh phúc và vui vẻ, lúc lại giận hờn, nghi ngờ, lo lắng và buồn đau.
Họ không hiểu gì hết đúng không em
Họ không biết rằng tất cả những điều đó kết hợp lại tạo nên 1 thứ rất đặc biệt, anh goị đó là tình yêu, bởi vì đó là tình cảm lớn nhất mà người đàn ông trong anh đã dành cho một người con gái và người đó là em - vợ anh.
Em sắp làm luận án rồi, chúc em sẽ vui vẻ và hoàn thành tốt bài luận án.
Và điều mà anh luôn muốn nói với em, anh xin lỗi, anh không phải là người thích nói nhiều, thích nói đi nói lại 1 điều gì đó. Nhưng em hãy tha thứ cho anh vì anh vẫn muốn nói. Em biết điều đó là gì không?
Đó là
Anh yêu em!

07-04-11.Anh à khi em đọc những dòng nhật kí của anh em vui lắm anh biết không .Em biết mình cứ đòi anh nói thật nhiều rằng “Anh yêu Em “. Vợ trẻ con lắm không anh .Mỗi lần nghe những lời như thế em cảm thấy mình an tâm hơn. Hôm nay ,Bạn của người ấy ,đã hỏi em :“hôm qua sinh nhật của anh ấy ,em có chúc mừng không “. Em giật mình khi biết hôm qua là sinh nhật của anh ấy .Nhưng em đã quên mất .ngày này cách đây một năm trước Vợ đã rất buồn .Em luôn trong chờ đến ngày sinh nhật để chúc anh ấy một câu .có lẽ cũng chính câu chúc ấy đã duy trì mối quan hệ của e và anh ấy thêm hai tháng nữa .Nhưng hôm nay vợ đã không trong chờ trong sự mòn mỏi cô đơn nữa .Vì vợ đã có anh rồi .Có lẽ anh ấy sẽ hạnh phúc vì nhận được rất nhiều lời chúc của bạn bè và người anh ấy thích.thiếu của vợ cũng không sao cả .Anh ấy lấy rượu là niềm vui ,a ấy nói với em thế .em biết thật sự anh ấy không phải là người mạnh mẽ .em nghĩ anh ấy cần người phụ nữ ,có thể cho anh ấy một tình yêu trọn vẹn và có thể làm thay đổi được anh ấy .Hi .Em ,em nói hơi nhiều về người ấy .Đó là sự chờ mong đầy tuyệt vọng trong vòng một năm em đã như thế .Nhưng em biết ,giờ em sẽ không thế nữa vì em yêu anh .mặc dù em vẫn nhớ những kĩ niệm của mối tình đầu .thui em tìm tài liệu đây .pipi chồng yêu.
(9t4nam2011)
Hôm nay là ngày gì chứ ? Đang bực anh quá nè.Tưởng đâu vào có gì không ,thì ra bắt gặp ,anh khen người phụ nữ khác .Vậy mà mình ngốc đến nổi tìm đủ mọi cách để làm quen .có thể người khác sẽ nói mình bị gì ấy .thông thường thì chỉ có đàn ông làm quen phụ nữ thui .người ta đã nói bận mà vẫn còn gọi lại .Á sao cô ghét học trò quá .cô dự định yêu trò lun nhưng giờ thì không nữa . Hic. Nhưng anh yên tâm ,cô ấy không sao .giờ học lớp 12 rồi .nói được 2p ,có lẽ cô ấy cũng dễ thương ,ngoan hiền ,khéo léo .anh yên tâm .hồi sáng cô ấy đi chơi nhà ban nên không sao đau .Anh cứ yên tâm .Lúc thì mong anh nói thật ,lúc thì ghen tuông.em cứ sợ ,em không yêu anh nhiều nhưng thật sự em yêu anh nhiều lắm.“Em học bài đi nhé ,anh yêu em nhiều lắm“. Hic .sao em mún khóc quá . Nghe giọng cô ấy còn mạnh mẽ hơn em nữa .Có lẽ em đi sao thời đại vài năm thì phải ,phải chi hồi xưa yêu sớm thì tốt quá .Lớp 7 em đã có người thích rồi đó .không biết sao cứ tháy người ta là em bỏ chay mất dép .phải chi thời gian lùi lại ,em có thể là một cao thủ tình trường rồi.Và khi ấy có lẽ em sẽ tê liệt hết cảm xúc ,em không còn mơ mộng và yêu nồng nhiệt như bây giờ .Em không vượt trội hơn ai cả .em chỉ có tình yêu thôi .Khi tình yêu vụt tắt là lúc ấy em sẽ không còn gì nữa .anh yên tâm em đã nói hết mọi điều nếu cô ấy cô đơn sẽ nhớ đến em .khi ấy em sẽ cho anh biết .thật sự lúc em buồn nhất thì rất muốn tâm sự , đăc biệt em ước ao đến dường nào được tựa đầu vào vai một người đáng tin ,và là người em yêu _ Đó chình là anh .Em yêu anh !Không biết anh đang làm gì nhỉ .Hồi nảy bức xúc khi lên danh thiếp anh gửi cho em.giờ cung còn .anh luôn chọc em cười ,nói lời âu yếm và cứ cầm khăn sẵn ngay thời điểm em định khóc .Như vậy ai còn giám khóc nữa chứ .Không sao ,anh sẽ bị trừng phạt bởi tính đa tình là sẽ cưới em làm vợ ,anh không có sự lựa chọn đâu .Em về thui ,Chúc anh ngủ ngon!!
Em yêu anh nhiều lắm !!!! "

Sao những dòng nhật kí tươi đẹp đó không tiếp diễn mãi mãi được hả em? Em có biết giờ này anh buồn chán mệt mỏi khi phải đọc những dòng đầy chua xót. Anh biết em đã khóc rất nhiều, em đã phải lạnh lẽo bao nhiêu vì em cũng không muốn có những ngày như thế này phải không?
Mọi chuyện rồi sẽ qua đi phải không em. Và anh sẽ luôn cầu nguyện cho em sẽ đến bến bờ hạnh phúc. Ngày mai rét đậm, rét hại, em nhớ mặc nhiều áo ấm em nhé. Tạm biệt em.
Chồng yêu của em!
tranxuanvan forumvnthutinh.com

04/01/2012

Chúc anh ngủ ngon!

|0 nhận xét

TRước đây em thường bảo rằng :trong tình yêu em ghét sự đổi thay,nhưng bây giờ thì đối với em sự đổi thay là 1 điều tất nhiên,ai cũng thế.Còn mấy hôm nữa là sinh nhật của anh rồi đó,nhưng mà em sẽ chẳng bao giờ chúc mừng sinh nhật anh cả,dù qua tin nhắn hay trên eamail...hay bất cứ đâu có thông tin nơi anh,không phải em ko nhớ màem đã hứa với anh rằng suốt cuộc đời này em sẽ ko bao giờ để anh thấy mặt...mãi mãi....anh thấy em giữ lời hứa hay ko? Em ko biết nữa nhưng em biết chác rằng làm điều đó là đúng,vì em ko thể giữ mãi con người đã đổi thay,em có thể buồn rất nhiều,khóc nhiều,niu kéo nhiều gấp đôi người khác nhưng em cũng có thể lạnh lùng rời khỏi anh 1 cách tàn nhẫn...Lâu lâu mở yahoo lên em lai thấy nick anh hiện sáng,nhưg em ko biết nữa em chẳng buồn chào anh như lúc trước,chẳng gì cả,em chẳng thấy đau lòng vì có lẽ lời hứa em đã hứa,lòng tự trọng của 1 người con gái...rồi mọi thư khác,mà hình như những thứ ngoài tình yêu đã chiếm cả tâm trí của em rồi....Thứ 6 này sinh nhật anh,em ko muốn chúc anh bất cứ điều gì cả vì em đã nhường lời chúc cho người mà anh muốn,muốn anh luôn hạnh phúc thật sự trong ngày sinh nhật của mình,có ai đó anh thật sự chọn lựa ở bên cạnh...Em ko cao thương nhường tình yêu cho ngườ khác,đôi lúc em tự nghĩ sao mình ko dành anh lại,nhưng có lẽ em chợt nhận ra 1 điều:anh ko xứng đáng để em làm thế.chúc anh ngủ ngon...
binhyen forumvnthutinh.com

Vợ yêu của anh!

|2 nhận xét

Đó là cách gọi thân mật của anh khi nói chuyện với em. Nó không phải là cách gọi duy nhất của anh, và hơn hết đó không phải đơn thuần chỉ là một cách gọi như khi người ta gọi ngôi thứ 2. Bởi vì khi anh cất tiếng gọi ấy, anh đã gửi cho em cả một thế giới tình nghĩa vợ chồng mà chúng minh đã xây đắp bao ngày qua!
Nhưng tiếc rằng lần này có lẽ em sẽ không biết anh gọi như thế. Em sẽ không biết anh viết bức thư này. Lần truớc em cũng viết thư cho anh trên diễn đàn này. Hì, có lẽ em không ngờ anh lại đọc được đúng không? Anh vẫn nhớ như in cái tiêu đề vô cùng khó hiểu ấy: " hãy làm theo những gì trái tim mách bảo anh nhé".
Anh không biết trái tim mách bảo điều gì khi giờ này phải xa em!
Vợ yêu của anh! Chúng minh đã trải qua 2 mùa đông ấm áp phải không em? Một mùa đông khi em xuất hiên trong cuộc đời buồn bã của anh, và rồi em đã sưởi ấm trái tim anh cho tình yêu chúng mình kết trái - mùa đông em là vợ anh. Anh đã cùng em xây dựng thế giới riêng của minh đẹp hơn cả giấc mộng. Và những kí ức đó luôn tuôn chảy trong suối lòng anh không bao giờ cạn. Mặc dù em đã nói vĩnh biệt anh...
Em thân yêu. Không biết em còn nhớ những kỉ niệm ngày mình quen nhau? Cái ngày mà anh không hề nghĩ rằng mình sẽ cùng xây đắp tình yêu và em không còn muốn yêu lần nữa? Em đang có một tình yêu rất tuyệt và anh chỉ là kẻ thứ 3. Anh luôn sợ chính anh là người phá đám. Nhưng có lẽ là số phận đã dàn xếp tất cả. Bạn trai của em yêu cô bạn thân của em theo kiểu " bắt cá hai tay" mà em bao lần đã khóc lóc với anh mà giải thích. Em có biết lúc đó anh nghĩ gì không? Anh thực sự cũng đã tự cho mình một chút cơ hội đến với em nhưng cũng không muốn làm người phá đám, vì biết đâu đó chỉ là nhũng phút giây hiểu lầm, giận hờn vu vơ rồi lại càng thêm gắn bó. Anh quyết định làm anh trai của em.

Đó là cách gọi thân mật đầu tiên. Không hiểu sao khi minh gặp nhau lần đầu trên điện thoại mà anh đã cảm thấy tin tưởng và thân thiết như em đang ở bên cạnh anh vậy. Và khi là anh trai của em anh vui lắm. Anh đã có một cô em gái rất dễ thương và ngoan hiền. Anh vui khi chia sẻ tâm sự với em mọi chuyện. Có một điều mà anh trai đã không làm được đó là không khuyên nhủ được em làm lành với bạn trai. Anh áy náy lắm em ạ.

Một cô em gái ngoan hiền mà buồn quá ha! Em nhất quyết chia tay bạn trai và không còn muốn yêu thêm lần nữa. Anh biết trong con mắt của em gái anh, thế giới chỉ một màu đen tối. Anh muốn em hiểu rằng trên thực tế cuộc sống còn rất nhiều điều tươi đẹp và không phải tình yêu lúc nào cũng chỉ có nước mắt. Và anh đã là "ông thày dạy yêu" của em để bù đắp cho những vất vả mà em mất bao đêm phổ cập tiếng anh cho anh những ngày anh gọi em là "cô giáo". Anh và em đã có những ngày vô cùng tươi đẹp. Anh tin là thế, bởi vì có nhưng ngày đó mà "học trò" của anh đã yêu đời hơn và em biết mong muốn một tình yêu đẹp còn anh đã có thể nói lên lời tỏ tình với em bằng 2 thứ tiếng, mặc dù kiến thức của anh quá sơ sài và chỉ có em mới hiểu.

Cách đây một năm, chúng mình gọi nhau là vợ chồng. Dù chưa được gặp nhau một lần nào nhưng anh vẫn tin rằng tình yêu của chúng minh hơn gấp ngàn vạn lần những đôi tinh nhân là vợ chồng sau khi đăng ký kết hôn!

Tiếc rằng trời không cho ai hêt. nếu được thứ này thì sẽ mất thứ khác. Chúng mình yêu nhau ma không đươc kết tóc xe tơ trăm năm hạnh phúc. Âu cũng là số phận. Không phải vì minh xa nhau hơn ngàn cây số, không phải vì minh đã hết yêu. Bởi tình yêu đó không ai có thể xoá mờ được. Nhưng vì anh không tốt. Anh đã không làm tròn thề ước, anh đã không thể đến với em, không thể chăm sóc em. Anh đã từng có gia đình, đã có con, anh không còn xứng đáng với em nữa. Em là một cô gái hoàn hảo, cuộc đời em không thể dính vết nhơ của anh được.

Em không quan tâm tới quá khứ của anh nhưng anh biết em cần có một cuộc sống tốt đẹp hơn để bố mẹ hài lòng, bạn bè thán phục và tương lai tươi sáng.

Chúc em hạnh phúc mãi mãi.
Chồng em.
tranxuanvan vnthutinh.com

02/01/2012

Dặn lòng lắng lại mà nỗi nhớ cứ mãi trào dâng

|1 nhận xét


Em đã tự dặn với lòng mình rằng thôi hãy lắng lại đi. Ấy vậy mà nó vẫn chẳng chịu nghe em gì hết, anh à. Nỗi nhớ sao cứ diết da! Em cứ chờ trông, ngóng đợi tin anh. Sao em lại cứ như thế này mãi hả anh? Em biết rằng mình đơn phương trên con đường tình cảm. Em biết mình hoàn toàn không xứng đáng. Vậy mà sao em lại cứ vương luỵ ái tình là sao chứ? Nỗi nhớ sao cứ bâng khuâng? Sao em lại cứ mong anh đáp lại tình em? Em biết rằng điều đó là không thể có được từ phía anh rồi mà. Anh đã nói với em rồi.
Anh đã nói với em rồi còn gì nữa. Vậy mà sao em vẫn mang niềm hy vọng vu vơ như thế này kia chứ? Tại sao khi yêu người ta lại không chịu hiểu rằng mình cần phải dừng lại? Tại sao em lại cố tình không chịu hiểu điều đó hả anh? Em sợ nỗi nhớ cứ bám theo em mãi thế này lắm, anh ơi! Nhưng mà dù sợ thì em vẫn nhớ và em chẳng muốn quên đâu anh ạ. Con người của em sao lắm trái ngược thế này? Dù biết rằng anh chẳng nhớ đến em đâu vậy mà em vẫn cứ muốn hỏi rằng anh có nhớ em không? Em như thế có lạ không anh?
Thời gian trôi qua sao quá chậm rãi thế này? Em chẳng biết phải làm gì với những cơn đau và cả những nỗi buồn khi phải xa anh. Em nào đâu muốn thế nhưng lúc ở gần nhau mà cũng chẳng thể gặp nhau thì em cũng nào có vui hơn kia chứ. Lúc phải xa rồi thì em lại thấy mình hối tiếc vì dẫu sao đi nữa, những lúc ở gần, em thấy mình vẫn còn niềm hy vọng. Bây giờ xa rồi, em chẳng biết phải làm sao nữa cả. Em nhớ anh mà cũng chẳng biết phải làm gì. Em bây giờ không còn được mãnh mẽ giống những ngày đầu ấy nữa đâu anh.
Em không còn dám chủ động nói chuyện với anh mà không thấy ngại ngùng, e thẹn giống như ngày đó nữa, anh à. Càng yêu anh thì em lại càng rời xa anh là thế nào ấy nhỉ? Anh có thể giúp em trả lời câu hỏi này được không? Những ngày đó, em đâu cần anh phải trả lời em từng câu hỏi như thế này đâu. Chỉ cần để ý vào thái độ của anh thôi là em đã hiểu anh muốn nói gì với em rồi. Vậy mà càng yêu anh thì em lại thấy mình càng trở nên ngờ nghệch thế nào ấy. Em cần phải nghe anh nói thì em mới hiểu anh à.
Sao em lại cứ nhớ anh mãi thế này cơ chứ? Em không tự trả lời được câu hỏi ấy của mình. Em muốn lòng mình lắng lại để cảm nhận xem là anh có yêu em? Vậy mà con tim em nó lại không chịu nghe em. Nó cứ muốn yêu anh cho dù đó chỉ là một tình yêu đơn phương từ phía em thôi mới lạ. Em biết phải làm gì bây giờ hả anh? Em cứ nghe theo tiếng gọi của trái tim mình hay là bắt nó phải nghe em? Anh sẽ làm gì nếu đặt vào vị trí của em? Anh sẽ để cho trái tim mình chiến thắng hay là sẽ tự mình vượt lên trên nó?
Thôi thì đành vậy. Yêu đơn phương thôi cũng được và em sẽ lại tiếp tục huyễn hoặc mình như trước cũng được. Bởi như thế thì ít nhất, em cũng làm cho trái tim mình thỏa mãn, tinh thần vui vẻ. Và em nữa, em sẽ lại có đủ mạnh mẽ mà tiếp tục cố gắng hơn lên. Dù chỉ là đơn phương đi chăng nữa thì đó cũng là một tình yêu. Còn phía anh, nếu cũng yêu em thì cho em biết với được không? Còn nếu không thì cũng cứ cho phép em được yêu anh đơn phương, anh nhé! Và như thế thì em sẽ chỉ lặng lẽ bên anh thôi nhé, anh yêu!
Em không biết là mình cần phải bắt đầu lại từ đâu nữa. Em thấy mình bất lực trước sự tự ti của mình kể từ khi chúng mình giận nhau hôm đó. Em biết mình có lỗi nên từ đó đến giờ, em chẳng còn dám tới gần hay có những lời lẽ nào như trước kia vì em sợ. Em sợ anh lại giận em nữa thì sao. Đành vậy thôi, lặng lẽ bên anh là việc em nên làm kể từ hôm nay thôi vậy. Em sẽ bên anh và mãi mãi bên anh trong lặng lẽ mà thôi. Hãy đừng để nước mắt em rơi mỗi lúc anh buồn, anh khổ nữa nghe anh!
Ngày tháng rồi sẽ trôi qua, tình yêu rồi sẽ giúp em tiếp tục vượt qua thử thách như những gì em đã làm được trong suốt thời gian yêu anh đơn phương ấy. Em hy vọng rằng sẽ là như vậy bởi trước đây, mọi chuyện khác với hôm nay. Bởi ngày đó em còn nhìn anh là người khác. Còn bây giờ, em nhìn anh là chính anh và tình yêu ngày càng lớn hơn lên. Em không còn phải day dứt, đớn đau vì quá khứ. Em bây giờ thấy buồn và nhớ, một nỗi nhớ đến nao lòng. Nhớ anh nhiều, nhiều lắm, anh ơi!
vitngoc@yahoo.com
vnthutinh.com