
Có thể đôi lúc, giữa hai lần chớp – tắt của trái tim, chúng ta ngỡ tưởng đã hết yêu nhau rồi, thì em ạ, tình yêu ấy vẫn nguyên vẹn và lớn lên từng ngày.
Nghĩ về hạnh phúc là khi chạm tay vào chiếc nhẫn cưới để biết rằng cuộc đời chúng mình đã có một cam kết gắn bó. Dù có thể, lời cam kết đó có đôi lần khiến chúng ta bật khóc như một đứa trẻ bị ức hiếp. Lời cam kết đó cũng không thể mất đi khi anh và em còn cả một quãng đường dài phía trước. Anh nghĩ về những ngày sắp tới thay vì ngoảnh lại phía sau. Anh giữ lại trong tim anh những vết nứt không phải để trách cứ rằng chúng ta đã từng làm tổn thương nhau mà để anh biết rằng, hạnh phúc là mong manh và cần phải giữ gìn.
Hãy cứ cố gắng đi, từng chút một, nhỏ thôi, để một ngày ngoái lại, ta sẽ lại thấy mình có được bao nhiêu. Hạnh phúc cần dành dụm và gom góp, phải không em?
Nghĩ về hạnh phúc là khi ta cùng nắm tay nhau để biết và cảm nhận được đầy đủ tình yêu mà chúng ta đã và đang dành cho nhau. Vì em đã từng yêu anh biết bao, vì anh chưa từng ngưng lại tình yêu của mình với em. Chúng ta đã yêu nhau bằng tất cả đam mê và vụng dại của một thời tơ nõn. Và những đứa con sẽ được sinh ra bởi tình yêu chứ không phải bằng nghĩa vụ. Để nhìn con không chỉ thấy tình yêu chúng ta đã có, mà sẽ thấy tình yêu của chúng ta sẽ không bao giờ chấm dứt.
Có thể đôi lúc, giữa hai lần chớp – tắt của trái tim, chúng ta ngỡ tưởng đã hết yêu nhau rồi, thì em ạ, tình yêu ấy vẫn nguyên vẹn và lớn lên từng ngày. Là những gieo mầm vào mùa Xuân, cuồng nhiệt vào mùa Hạ, tha thiết vào mùa Thu thấu tận cùng nhau vào giữa mùa Đông. Hạnh phúc là hữu hình phải không em?
Nghĩ về hạnh phúc là nghĩ về đau khổ. Đớn đau để chúng mình khôn lớn và trưởng thành. Những ngày qua, anh đã thấy mình khôn lớn và trưởng thành lên rất nhiều. Những đồng nghiệp của anh đều nói thế, bản than anh cũng nhận ra thế. Và em, em có thấy điều đó nơi anh?
Hạnh phúc phải chăng sẽ đến khi ta nhìn xa hơn nơi ta đứng? Nghĩ về hạnh phúc, anh sẽ nghĩ về những cuộc đời, những gia đình, những số phận mà anh tình cờ gặp trên đường đời. Mỗi con người, mỗi cuộc đời, mỗi gia đình, mỗi số phận đều cho anh một câu chuyện về hạnh phúc.
Có câu chuyện ồn ào rằng hạnh phúc là hai vợ chồng trốn con đi xem phim và về chui vào nhà nghỉ ôn lại tình yêu. Có câu chuyện lại rất nhẹ nhàng cho anh biết, hạnh phúc là khi họ cầm tay nhau đi qua đường. Lại có câu chuyện triết lý về một người mẹ và hai đứa con, một đứa bán ô, một đứa bán áo mưa. Trời mưa thì người mẹ thương đứa bán ô không bán được hang, trời nắng thì bà lại thương đứa bán áo mưa vắng khách. Chỉ đến khi nhà hiền triết đi qua, ông ta bảo: Bà hãy thử nghĩ xem, trời mưa hãy mừng cho cậu con trai bán áo mưa sẽ đông khách, và trời nắng hãy mừng cho cậu bán ô bán được nhiều ô.
Hạnh phúc cũng thế! Nếu ta nhìn đời bằng đôi mắt tích cực, ta sẽ thấy hạnh phúc đang ở rất gần. Cũng như quy luật 80/20. 80 người làm ta đau tưởng chừng muốn chết thì ta hãy sống thật kiên cường cho 20 người đang tin ta. Hạnh phúc có hay không là ở góc nhìn của ta, đúng không em?
Và anh vẫn tin rằng hạnh phúc là điều có thật!
Và em, có chồi non nào bắt đầu nhú lên trong trái tim em chưa? Để anh tưới tắm chồi non ấy bằng nỗi khát khao như trẻ nhỏ, được ở bên em, được tiếp tục đồng hành với em cán vạch đích trăm năm kể từ hôm nay.
OX ngốc của em!
By King of love

Tôi đã từng nghi ngờ về sự tồn tại hạnh phúc, ko phải là phủ nhận nó ko có bởi vốn dĩ có biết bao người đang ca ngợi nó, sống trong nó. Nhưng bản thân tôi, niềm đau từ những thất bại trong cuộc sống, tình cảm đã làm tôi chai sạn với mọi thứ. Bài viết của bạn giống như cho tôi thêm 1 chút tự tin, đủ để tôi thử lại, xem lại mình, xem lại cuộc sống này.Hy vọng những lời bạn viết sẽ đúng với tôi. cảm ơn bạn!
hạnh phúc thì có thật đó nhưng khi tìm về được nhưng lại không biết giữ thì nó sẽ vụt mất,tình yêu là sự vun đắp của hai người nhưng nếu chỉ có một bên thì tình yêu đó sẽ ko bền lâu,ai đó muốn níu kéo nhưng lại có người muốn đẩy nó đi xa
cám ơn bạn nha đọc những dòng tậm sự của bạn tôi thấy yêu đời quá. Cuộc đời này nếu tìm được một nữa của mình thì chẳng còn dì ta phải sợ nữa. Tình yêu mà nó là một điều kì diệu mà cuộc sống này ban tặng cho chúng ta vì vậy ta phải biết trân trọng những gì mà mình đang có đừng để đến khi mất rồi mới thấy tiếc. Hãy nắm chặt lấy tay người ấy để người ấy không thể rời xa ta......
tôi chưa yêu và chưa tin vào tình yêu.nhưng bài viết của bạn có cái nhìn thiệt cảm hơn về thứ gọi là tình yêu đó.có lẽ hạnh phúc la có thật,tôi thưc lòng muốn có được hạnh phúc,thứ tình cảm kì diệu đó,,tôi muốn cuộc đời cho tôi hạnh phuc như các bạn.chú tất ca mọi nguoi đều có được hạnh phúc và giữ được hạnh phúc ấy.
tôi đã yêu, đã mất đi mối tình đàu của minh, khi anh nói chia tay, trái tim tôi tan nát, hụt hẫng và đau khổ biét nhường nào. Tôi đã quá yêu anh nên đã bỏ qua tự trọng của mình và đã xin anh nghĩ lại nhưng anh bỏ qua tất cả những gi tôi nói nhưng tôi vẫn chờ đợi...rồi đến một ngày anh nhắn tin là đã cưới vợ được mấy hôm thì trái tim tôi như bị bóp chặt, tôi đã thật sự tuyệt vọng, tôi lang thang trên mạng đọc được bài viết này tôi cảm thất phấn trấn nên rất nhiều,tôi hiểu rằng tình yêu chỉ là một phần của cuộc sống, tôi vẫn còn những niềm vui phía trước, còn những người thân yêu của tôi đang hi vọng vào tôi, tôi không thể làm cho họ thất vọng, tôi phải vượt qua và chắc chắn tôi sẽ làm được
Bai viet cua ban rat chan that. Toi chuc ban, chuc nhung ai khong co, dang co, da co tinh yeu luon nam giu duoc hanh phuc, vi hanh phuc khong the de dang tim kiem va khi da tim duoc phai bao ve va giu gin....Toi khong biet dien ta nhu the nao....toi mong moi nguoi duoc HANH PHUC.
Hạnh phúc là hữư hình nhưng sao quá vô tình .Em đã đi tìm một nửa hạnh phúc của mình ,tìm một người có thể cho em bờ vai dựa vào khi em khóc, một bàn tay nâng em dậy trong những vấp ngã đầu đời và phải chăng em đã quá ảo tưởng về một tình yêu như thế.Những vết cắt sắc lạnh của mảnh vỡ tình yêu như găm sâu vào lòng.Đau lắm anh biết không?Em đã không đủ niềm tin rằng mình có thể nói lời chúc anh hạnh phúc em ích kỉ:có lẽ vậy tình yêu là thứ tình cảm mà khi bị tổn thương nó trở nên ít độ lượng nhất mà dẫu sao em cũng cảm ơn anh vì anh đã cho em thấy hết được vị chát đến se lòng của li cà phê được chưng cất từ nước mắt trái tim em...